Thứ Tư, 17 tháng 8, 2016

Những tài xế taxi chuyên chở "ma"

Phát hoảng vì khách bị “vong nhập”

Thông thường những người làm tài xế hay e ngại, thậm chí kiêng kỵ khi chở tro cốt, thi hài người chết. Vậy nhưng, tại khu vực nghĩa trang Văn Điển (Hà Nội) lại có những tài xế luôn túc trực để làm việc này. Không phải vài ba người mà ngay trước cổng Đài hóa thân hoàn vũ thuộc nghĩa trang này luôn có 12-15 bác tài dừng xe đứng đợi. Và, câu chuyện của họ với PV GĐ&XH cũng nhuốm màu liêu trai...

“Hôm đó là Rằm tháng Giêng, tiết trời se lạnh xen lẫn mưa phùn khiến đoạn tỉnh lộ 419 trở nên trơn trượt, khó đi. Đúng đến khúc cua giao nhau giữa địa phận 2 huyện Mỹ Đức và Chương Mỹ (Hà Nội) thì chiếc xe chết máy. Khi tôi đang cố lấy đà nổ máy thì bất ngờ hai người phụ nữ sau xe bật khóc”, tài xế Lê Hải H kể lại...



Tại khu vực trước cổng Đài hóa thân Hoàn Vũ (thuộc Nghĩa trang Văn Điển) luôn có từ 12 – 15 chiếc taxi chờ “khách đặc biệt”. (Ảnh tác giả)

Chỉ đến nghĩa trang mới có… khách

Buổi sáng một ngày tháng 3, chúng tôi đến Đài hóa thân Hoàn Vũ thuộc Nghĩa trang Văn Điển (Thanh Trì, Hà Nội). Mới vào đến đầu cổng nghĩa trang, đã thấy chật ních người phía khu nhà hỏa táng. Từng nhóm, từng nhóm người đứng chờ đến lượt vào lo hậu sự cho người thân mình vừa qua đời. Mùi khói hương, sự trang nghiêm khiến không khí nơi đây có cảm giác lành lạnh.

Sau khi thắp hương tiễn biệt người thầy giáo cũ quê ở Thái Bình, chúng tôi ra một góc sân yên tĩnh quan sát những thủ tục cuối cùng trước khi đưa người quá cố về miền cực lạc.Trước khi chuyển thi hài vào phía nhà hỏa táng, các nhân viên sẽ đọc lời chia buồn, vĩnh biệt lần cuối. Sau khoảng 1 tiếng vận hành lò thiêu với sức nóng hơn 1000 độ C, phần cơ thể đã thành tro được bộ phận xử lý đem làm nguội.

Tiếp đó, một nhân viên cẩn thận cho vào trong chiếc tiểu (bình, lọ) và quách rồi chuyển ra phòng lễ tân để thông báo, trả tro cho thân nhân người quá cố.Mặc dù chẳng phải gia đình khá giả, thế nhưng vợ của thầy chúng tôi vẫn quyết định ra phía cổng nghĩa trang gọi taxi để đưa “phần còn lại” của chồng quá cố về cố hương. “Một số người thân trong gia đình đã đi xe khách về trước, tôi và con trai đưa ông nhà về bằng taxi để tránh gây chú ý.

Lúc còn sống, ông ấy vốn đã thích yên tĩnh, nhẹ nhàng”, cô Nguyễn Thị Tâm, cũng là nhà giáo, đã về hưu - vợ của thầy chúng tôi tâm sự.“Nghĩa tử là nghĩa tận”, tôi xin phép được đi cùng trên chiếc taxi “đưa thầy” về quê. Cô giáo già chỉ biết rớm nước mắt và gật đầu. Suốt dọc đường, tôi và con trai của cô chỉ im lặng còn cô do quá thương cảm nên nước mắt cứ tuôn rơi. Không gian bất chợt bị xáo trộn khi người lái taxi lên tiếng: “Chia buồn với chị và gia đình. Nhưng tôi nghĩ chị đừng quá đau buồn mà khóc suốt chặng đường về.

Bởi việc này rất dễ rất đến bị vong nhập (?)”.Anh tài xế với giọng nói trầm ấm, giới thiệu tên Lê Hải H. - thuộc hãng taxi S.V. “Tôi làm tài xế đã hơn chục năm. Dạo đó, khách đi taxi chưa đông nên tôi chuyển đến cổng nghĩa trang Văn Điển kiếm thêm thu nhập. Lần đầu chở khách cùng chiếc tiểu sành chứa hài cốt, tôi còn lạnh sống lưng. Chạy được vài ngày tôi tính chuyển địa điểm chờ khách nhưng chẳng hiểu sao cứ phải ra đây mới làm ăn được. Làm nghề lâu cũng thành quen, vì miếng cơm manh áo cả thôi”, anh H. bày tỏ.Theo lời anh H., Ban tang lễ thành phố Hà Nội có xe chuyên dụng với kích cỡ tương đương xe 16 chỗ ngồi để phục vụ gia đình, thân nhân khi có nhu cầu.

Dù vậy, phía ngoài cổng Đài hóa thân Hoàn Vũ (thuộc Nghĩa trang Văn Điển) nằm trên đường Phan Trọng Tuệ cũng luôn thường trực khoảng 12 – 15 đầu xe taxi với đủ các hãng xe để chuyên chở “khách đặc biệt”.

Trạng thái bất thường của hai phụ nữ bê tiểu sành ngồi trên taxi



Nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Ngọc (Bộ môn dự báo, Trung tâm nghiên cứu tiềm năng con người).

Anh H. năm nay 34 tuổi, quê gốc Thanh Trì, Hà Nội không ngần ngại trải lòng, sau nhiều năm đi lái taxi thuê thì anh đã dành dụm được một khoản tiền để mua trả góp một chiếc xe của hãng taxi. Thấy mình “có duyên” với “người âm”, anh đóng chốt tại khu vực cổng Đài hóa thân Hoàn Vũ luôn. Với mỗi chuyến chở khách kèm theo hài cốt người quá cố thì anh được trả thêm từ 100.000 – 200.000 đồng.

Có người nhà xa, cảm mến anh vì sự nhiệt tình, hiếu nghĩa nên bồi dưỡng thêm tiền thù lao. Thế nhưng, đó không phải là những gì ấn tượng nhất về công việc đặc biệt này, bởi bản thân anh không ít lần chứng kiến hiện tượng “vong nhập” mà mỗi khi kể lại, anh vẫn “lạnh gáy”.“Hôm Rằm tháng Giêng vừa rồi, có hai người phụ nữ tay ôm tiểu sành đi ra cổng nghĩa trang vẫy chiếc taxi của tôi nhờ chở về quê ở Chương Mỹ. Họ là con gái và con dâu của bà cụ quá cố 72 tuổi, qua đời do bị tai nạn giao thông.

Đi được khoảng 38km đến đoạn đường thuộc tỉnh lộ 419, chạy qua địa phận xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức và xã Trần Phú, huyện Chương Mỹ (Hà Nội) thì chiếc xe bất ngờ chết máy do đoạn đường có nhiều khúc cua gấp cùng với những ổ gà, sống trâu. Khi tôi đang cố nổ máy thì bất ngờ cả hai người phụ nữ sau xe bật khóc lớn. Sau khoảng 1 phút, cả hai người bỗng giật đùng đùng, ngã ngửa ra phía sau, miệng thì liên tục nói những câu không rõ tiếng…”, kể đến đây, anh H. xin phép chúng tôi dừng xe nghỉ một chút để uống nước.

Nhấp ngụm trà đã nguội lạnh được chuẩn bị sẵn trong chiếc chai nhựa, người lái taxi kể tiếp: “Làm nghề này không được phép sợ, nhưng thần kinh con người không phải là thép. Chứng kiến cảnh tượng ấy khiến tôi nổi hết da gà, mắt thì chăm chú nhìn vào chiếc tiểu sành chứa tro của người quá cố. Sau khi trấn tĩnh lại, tôi vội cho xe vào ven đường, lấy chai dầu gió có sẵn trong hộp xe thoa đều vào trán và thái dương cho hai người phụ nữ. Khoảng vài phút sau, họ mới qua trạng thái rối loạn nhưng cơ thể vẫn rệu rã, mệt mỏi. Rất may, chỉ đi cố thêm độ chục cây thì về đến nhà họ…”.

Bác sỹ “bất đắc dĩ”

Như để minh chứng cho những gì mình nói, sau khi đã đưa người nhà và tro cốt của thầy quá cố chúng tôi về quê nhà, anh H. giới thiệu tôi gặp tài xế Nguyễn Văn K. (42 tuổi - lái xe cho hãng taxi S.N). Cũng như những lái xe taxi khác hoạt động tại khu vực cổng Đài hóa thân Hoàn Vũ, công việc hàng ngày của anh K là nhận chở khách có kèm theo tiểu tro cốt của người quá cố. Nói về hiện tượng “vong nhập”, anh K có phần mạnh bạo và thẳng thắn rằng: “Dù có chở theo tro cốt người chết ngay khi trời tối, đi trên đoạn đường vắng tôi cũng chẳng thấy có gì đáng sợ cả.

Tôi cũng từng gặp những trường hợp thân nhân vì quá đau buồn, tiếc thương người quá cố nên bị “nói nhảm”. Thế nhưng, hiện tượng này không xảy ra thường xuyên”.Làm công việc chở khách đặc biệt này từ 6 rưỡi sáng tới 9h đêm suốt 6 năm trời đã trang bị cho anh K nhiều kỹ năng xử lý sự cố. Anh kể, có lần đang chở khách cùng chiếc lọ sành đựng tro cốt của người chết từ Thanh Trì, Hà Nội về huyện Lạng Giang, Bắc Giang thì người đàn ông khoảng 35 tuổi (là anh em với người quá cố) đang ôm chiếc sành bất ngờ cười sằng sặc, miệng méo xệch rồi ngất xỉu.

Thấy vậy, anh K vội dừng xe, nhẹ nhàng vuốt ngực cho khách cho dễ thở rồi lấy gói tinh bột gừng và nước đã chuẩn bị sẵn pha cho người này uống.“Không giống như những trường hợp khác tôi từng gặp, anh này trong trạng thái hỗn loạn hơn nửa tiếng. Thấy bất ổn, tôi bảo những người thân khác phải tiếp tục chạy xe về nhà. Về sau, tôi nghe người nhà họ kể rằng, người quá cố trước đây bị đột tử nên trên đường về nhà trong khi anh em họ rất yêu quý nhau”, anh K thuật lại.

Cơ địa yếu không nên tiếp xúc với người chết
Trao đổi với PV Báo GĐ&XH, Nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Ngọc (Bộ môn dự báo, Trung tâm Nghiên cứu tiềm năng con người) cho rằng, những câu chuyện mà tài xế taxi chở hài cốt, tro cốt gặp phải hoàn toàn có thể xảy ra. “Hiện tượng trên, theo trường sinh học gọi là bệnh “thần kinh giả”.Theo vị chuyên gia này, cơ thể con người có rất nhiều trung tâm hạch thần kinh, tựa như những chiếc máy phát điện nhỏ. Khi “năng lượng lạ” xâm nhập vào, nó sẽ khiến cơ thể người bị trục trặc, rối loạn. Đặc biệt với nhân thân người quá cố do tâm lý xúc động, yếu đuối rất dễ gặp phải hiện tượng này. “Do vậy, những người cơ địa kém, đói ăn, huyết áp thấp… không nên tiếp xúc quá lâu với người chết vì âm khí có thể khiến cơ thể mệt mỏi, thậm chí ngất đi hoặc không kiểm soát được ý chí, hành vi”, ông Ngọc chia sẻ.
“Vong nhập” chỉ là một trạng thái tâm lý đặc biệt
Theo các bác sĩ thuộc chuyên khoa thần kinh thì “vong nhập”, lên đồng… là một trạng thái tâm lý đặc biệt, xuất phát từ vô thức, là một nhóm bệnh nằm trong bảng phân loại về các loại bệnh tâm thần đã được Tổ chức Y tế thế giới (WHO) xếp vào mục F44.3. Một người bị “vong nhập” tức là không bình thường, có vấn đề về thần kinh hoặc tâm thần (nhẹ hoặc nặng). Đây là sự tương tác của ám thị lạ và tự ám thị. Trong trạng thái tự ám thị nhiều khi rất mạnh mẽ đặc biệt đối với những người có thế năng bệnh tâm thần cao, bộ não sẽ nhào nặn, xây dựng thành các kịch bản đặc biệt. Hiện tượng “vong nhập” thường xảy ra ở những người yếu bóng vía hoặc vừa trải qua một cơn biến động tâm lý. PV

(Còn nữa)

Thứ Hai, 15 tháng 8, 2016

Bị “ma” chơi xỏ, nửa đêm kéo nhau đi… quật mồ vô chủ

Nhiều năm nằm mơ thấy người đàn bà xõa tóc ngang lưng báo mộng về kho báu dưới lòng đất, không ngờ "kho báu" là một.... bộ hài cốt.


Nhiều năm liền, anh Nguyễn Quốc Cường, ngụ tại ấp Long Thành, thị trấn Phước Long (Bạc Liêu) nằm mơ thấy một người đàn bà xõa tóc ngang lưng báo mộng về kho báu dưới lòng đất. Sau khi cũng hợp đồng tác chiến với hàng xóm, anh chọn một đêm khuya thanh vắng để cũng đào kho báu. Thay vì đào được vàng, "báu vật" ẩn sâu dưới lòng đất là một.... bộ hài cốt.

Hàng xóm bất hòa thành thân thiện vì hợp sức… tìm kho báu

Anh Nguyễn Quốc Cường, 33 tuổi, ngụ tại địa chỉ nêu trên là nhân vật chính trong câu chuyện đi tìm kho báu. Theo anh Cường, từ thời điểm đầu năm 2005, hàng đêm anh thường xuyên gặp đi gặp lại một giấc mộng rất kỳ lạ: Một người phụ nữ khoảng 30 tuổi, mặc bộ đồ bà ba, tóc xõa dài ngang lưng đến bên giường thầm thì với anh: “Dưới gốc cây mít trước nhà con có rất nhiều vàng thỏi, con về đào đi”.

Anh Cường nói: “Tôi vốn là người cứng bóng vía nên cũng không hoảng hốt lắm. Thường khi giấc mơ đó đến, tôi chỉ giật mình tỉnh dậy rồi sau đó vài ngày là quên đi ngay”.

Bẵng đi khoảng 3 năm, đến năm 2008, anh Cường lại thường gặp lại giấc mộng có nội dung tương tự như vậy nhiều đêm. Anh kể lại, đến lúc này anh bắt đầu ngờ ngợ và đi xem “địa thế” mà người phụ nữ trong mộng đã chỉ.

Quả thật, cây mít trước nhà anh có những đặc điểm đúng như người đàn bà báo mộng đã chỉ: Gốc cây có những vết sẹo nào, có bao nhiêu cành cây… Phần đất mà theo người phụ nữ trong mộng miêu tả là có kho báu ở dưới cũng có những đặc điểm về màu đất giống y như trong thực tế.

Theo anh Cường: “Đến lúc ấy, tôi đã bắt đầu thấy tin”. Thế nhưng lúc này, anh lại rơi vào một tình thế oái oăm là muốn đào kho báu cũng không được, vì phần đất được báo mộng là có kho báu lại nằm trong diện tích đất giáp ranh với nhà bà hàng xóm (cũng là nhà dì ruột của anh), và hai nhà đã tranh chấp diện tích đất này từ nhiều năm nay chưa đi đến hồi kết.

Suy đi tính lại, anh nghĩ nếu bỏ không kho báu này thì uổng quá. Ngày qua ngày, anh càng quyết tâm: “Dù gì thì cũng phải đào một lần cho biết dưới đó có gì”.

Nhiều đêm trằn trọc, suy nghĩ đủ cách nhưng anh thấy không cách nào khả thi vì cây mít này nằm cặp ranh, lại trước mặt nhà hai bên. Nếu có đào ban đêm thì cũng bị phát hiện, khi đó rất khó ăn nói với bên kia. Cuối cùng, anh Cường quyết định mang chuyện mình nằm mộng thấy kho báu nói với ông Võ Hữu Phước, là một người có uy tín trong ấp và nhờ ông này sang thương lượng với bà dì để đào kho báu.

Tuy “tiết lộ” về chuyện kho báu nhưng anh Cường lại “ém” thông tin cụ thể, không cho biết chính xác địa điểm cụ thể của kho báu mà anh đã được báo mộng. Theo anh: “Nếu nói địa điểm cụ thể ở đâu, lỡ bên kia người ta đào trộm mất thì mình lại công toi”.

Cuối cùng, ba bên: anh Cường, bà dì hàng xóm và ông Phước thỏa thuận cùng “hợp tác” đào kho báu, nếu có vàng thì sẽ chia làm 3 phần bằng nhau cho 3 bên.

Đêm hãi hùng tìm kho báu, được... đầu lâu

Ba bên thống nhất thời gian đào kho báu sẽ là giữa đêm để tránh bị mọi người để ý. Cũng phải đến trước khi cả đội “xuất kích”, anh Cường mới phổ biến “tọa độ” chính xác.

Vào một đêm tối trời đầu tháng 3/2010, cả nhóm trên 10 người mang theo cuốc, giá, chĩa ba… khấp khởi mừng thầm trong bụng xuất hành đi tìm kho báu, chắc mẩm sau đêm nay mình sẽ giàu “kếch xù”.

Tại nơi được báo mộng, Cường lấy sơn vẽ một hình chữ nhật có cạnh dài 2 x 1,5m ngay gốc cây mít giáp ranh phần đất hai nhà và bảo mọi người đào. Công việc đào bới được tiến hành rất bí mật, đèn chiếu sáng được che lại để chỉ vừa đủ ánh sáng cho người đào đất nhìn thấy. Hì hục đào khoảng hai tiếng đồng hồ, “soi” kỹ từng vốc đất được đưa lên nhưng mọi người vẫn chưa phát hiện được “hơi vàng”.

Khi đào xuống độ sâu khoảng 1,8 m, lúc mọi người đã bắt đầu nản thì chiếc chĩa ba đâm thăm dò xuống chạm một vật cứng kêu “cạch”. Những người đi tìm kho báu khẽ bụm miệng ồ lên mừng rỡ vì đều nghĩ đã đào đến nắp của thùng vàng rồi.

Nhiều người nhanh chóng nhảy xuống hố để “tiếp sức”. Người đào, người bới, mớ đất xà bần dưới đáy hố nhanh chóng được chuyền tay nhau đưa lên. Khi vật cứng được đưa lên mặt đất, mọi người xác định đó là một miếng gỗ khá dày.

Ở dưới hố, những người đào bới mò mẫm tìm thấy dưới khu vực có tấm gỗ là những vật cứng khác mà theo họ thì “cứng và có hình dạng giống như những thỏi vàng”. Ở phía trên, một số người được phân công mang những vật nghi vấn là vàng thỏi này đi rửa sạch sẽ.

Trong ánh tranh tối tranh sáng, người ta ngạc nhiên không hiểu đây là loại hợp chất gì vì nếu lấy tay bẻ, những thỏi này đều bị gãy từng khúc. Anh Cường kể lại: “Ma lực của kho báu quá lớn nên mọi người bỏ qua chuyện tranh cãi đây là chất gì, chỉ căng mắt nhìn xuống đáy hố xem có phát hiện gì mới không”.

Đêm truy tìm kho báu chấm dứt khi một người ở dưới chuyền lên phía trên một vật tròn tròn to hơn cái sọ dừa, nặng trịch. Một thanh niên hí hửng lau chùi và lăn đùng ra đất giãy đành đạch sợ hãi: “Á, cái đầu lâu bay ơi”.

Cả đám người thất kinh hồn vía, không ai hô một câu nào mà tự động bỏ chạy tán loạn trong đêm, người ở dưới hố nhảy lên chen đường người ở trên mặt đất tìm lối thoát thân. Có người ngã dúi dụi mà hai tay chắp lạy như tế sao.

Bà Phan Nguyệt Ánh nhớ lại: “Khi phát hiện không phải kho báu mà là xương người, người ta bỏ chạy ráo trọi. Lúc đó chỉ còn mình tôi cố trấn tĩnh trụ lại, gom góp tất cả lại bỏ vào một cái thau, để sáng mai tính tiếp”. Sáng hôm sau, một số người thu hết can đảm, tiếp tục xuống hố gom góp nắm xương tàn của người đã chết. Bà Ánh nói: “Người chết đã linh thiêng báo mộng nên mình phải làm cho tròn trách nhiệm”.

Thông tin có bộ xương người trong khu đất giáp ranh nhà anh Cường và nhà bà Ánh loan nhanh như chớp. Ngay buổi chiều cùng ngày, nghi ngờ đây có thể là một vụ án mạng, chôn xác phi tang nên công an huyện Phước Long đã tiến hành xuống hiện trường lập biên bản, xác minh sự việc, triệu tập những người có liên quan đến lấy lời khai.

Một điều tra viên nhớ lại: “Sau khi tiến hành xác minh và khám nghiệm tại hiện trường, chúng tôi xác định bộ hài cốt này đang trong quá trình phân hủy. Theo ước tính, người này đã chết cách đây khoảng trên 30 năm”.

Bà Ánh đã cho chôn lại bộ hài cốt và lập miếu để thờ. Hiện tại ngôi miếu này nằm ngay ranh đất, gần chỗ đào vàng trước đây. Sau khi sự việc xảy ra, nhiều người mới “đoán già, đón non” cho rằng, vì cầu Xã Tá đang thi công, móng cầu lại “trúng” ngay phần mộ của người đã khuất nên người này mới về báo mộng, để mọi người mang đi nơi khác an táng
?

Thứ Hai, 4 tháng 7, 2016

Ma cà rồng - huyền thoại và khoa học

Kể khi từ vampire (ma cà rồng, ma hút máu người) được tạo ra vào năm 1734, huyền thoại ma cà rồng cứ lan rộng ra mãi, bước vào văn hóa dân gian và sau đó là tác phẩm Dracula của Bram Stoker (năm 1897).

Trong các cuốn sách, phim ảnh và tivi, ma cà rồng được thể hiện như là những sinh vật cực kỳ phức tạp. Theo truyền thuyết, mỗi ma cà rồng đều
đã từng là một con người; sau khi bị con ma khác tấn công, chết đi rồi trỗi dậy từ nấm mồ để hóa thân thành con quỷ hút máu khủng khiếp.

Từ khi thể xác được phục sinh - di hài sống của một người chết - ma cà rồng thường được xem như là ''bất tử''. Chúng cũng có thể biến thành một người bình thường khỏe mạnh và khó mà bị phát hiện giữa những người sống. Ngoài ra sinh vật khủng khiếp này cũng có thể mang hình thù một con thú, thường là dơi hay chó sói, nhằm lặng lẽ tiếp cận nạn nhân.

Tuy vậy, ma cà rồng vẫn có một số nhược điểm. Chúng có thể bị tiêu diệt bởi cái cọc xuyên tim hay bởi lửa; chúng sẽ chết nếu bị chém đầu và bị phơi ra dưới ánh sáng mặt trời. Chúng rất sợ cây thập tự, nước thánh và củ tỏi. Ma cà rồng không có bóng và có sức mạnh siêu nhân. Hình ảnh ma cà rồng được sáng tạo theo nhiều cách tùy vào sức tưởng tượng của con người.

Những con ma cà rồng đầu tiên

Không ai biết hình ảnh ma cà rồng xuất hiện từ khi nào, nhưng truyền thuyết về nó đã có cách đây ít nhất 4.000 năm ở người Assyrie và người Babylone cổ, vùng Lưỡng Hà. Thời đó họ rất sợ Lamastu (còn gọi là Lamashtu), một nữ hung thần dữ tợn luôn tấn công con người. Theo truyền thuyết của Assyrie, Lamastu (con gái của thần bầu trời Anu) chuyên lẻn vào nhà dân lúc đêm khuya để bắt cóc hay giết chết trẻ con hoặc bào thai trong tử cung người đàn bà.

Lamastu cũng tấn công cả người lớn, hút máu thanh niên và gây dịch bệnh, chứng vô sinh và những cơn ác mộng. Lamastu được mô tả có đôi cánh, vuốt chim và đôi khi có đầu sư tử. Để tự vệ, các phụ nữ mang thai phải đeo bùa vẽ hình Pazuzu - một hung thần khác, khắc tinh của Lamastu.

Sinh vật tương tự mà người Hy Lạp cổ sợ phát khiếp là Lamia, một nữ quỷ nửa người nửa rắn. Trong một bản văn cổ về truyền thuyết, Lamia chính là một trong số các tình nương yêu quý của thần Zeus. Giận điên người vì ghen tuông, vợ cả của Zeus là nữ thần Hera đã hại Lamia đến mất trí, khiến Lamia ăn thịt luôn những đứa con của mình. Đến khi nhận thức được hành vi tội lỗi của mình, Lamia giận dữ đến mức tự biến mình thành một con quỷ chuyên hút máu trẻ con vì ghen tức với các bà mẹ của chúng.

Ma cà rồng cũng hiện diện trong thần thoại châu Á. Văn học dân gian Ấn Độ có con quỷ Rakshasa đầu thú hoặc đầu người chuyên sát hại con nít. Trong văn học dân gian Trung Hoa cổ, người chết có khi đội mồ sống dậy và đi lang thang. Đó là những người chết khi chưa tới số. Dân du mục đã lan truyền rất nhiều truyền thuyết khác nhau về ma cà rồng khắp vùng châu Á, châu Âu và Trung Đông. Sau đó miệng truyền miệng làm cho các truyền thuyết này biến đổi và kết hợp với các truyền thuyết ma cà rồng mới.

Ma cà rồng cũng là ''hiện thân'' mặt tối của con người. Bằng cách vạch rõ cái ác thông qua các hình ảnh siêu nhiên, con người có thể luận giải tốt hơn về chính các xu hướng ác của mình. Sự biểu hiện quá nhiều con quỷ giống ma cà rồng trong xuyên suốt lịch sử, cũng như sự ám ảnh không dứt của chúng ta đối với lũ hút máu này, chứng tỏ rằng đó là một phản ứng tổng thể đối với thân phận con người. Nó đơn giản là bản tính con người nhằm loại trừ những sợ hãi. 

Ngày mới ở làng "ma ám"

Tất cả gia súc trong làng bỗng dưng… nổi điên rồi lăn ra chết không rõ nguyên nhân. Đó là chuyện xảy ra ở xóm Đầu, thôn Sơn Quả, xã Lương Phong, huyện Hiệp Hòa, tỉnh Bắc Giang từ năm 1997 và kéo dài gần 10 năm. Từ tháng 5.2006, nhiều cơ quan chức năng đã về nghiên cứu tìm nguyên nhân, nhưng đến nay vẫn chưa có kết luận cuối cùng...


Bò, trâu ở xóm Đầu đã được người dân nuôi trở lại

Khi gia súc hóa điên

Cách đây 10 năm, đêm 21.4.1997, vợ chồng anh Bùi Văn Thanh ở xóm Đầu bị dựng dậy bởi hai con heo gần đến ngày xuất chuồng bỗng kêu inh ỏi. Cuống cuồng lấy đèn pin ra kiểm tra, anh chị chứng kiến hai con heo ngoan hiền ngày nào giờ đây như hai con thú hoang, vừa kêu vừa lao vào tường ầm ầm. Cơn điên kéo dài vài chục phút, hai chú heo hộc lên mấy tiếng rồi lăn ra chết tươi, từ miệng chúng rỉ ra vài giọt máu. Khoảng nửa tháng sau vợ chồng anh Thanh tiếp tục mua đàn heo khác về nuôi. Thế nhưng chúng tiếp tục "nổi điên" và chết như hai con heo trước.

Tương tự, gia đình anh Bùi Văn Hùng có 7 con heo thịt (nặng khoảng 70 - 80 kg/con) và hai con heo nái cũng tự nhiên sùi bọt mép chết thẳng cẳng. Xót nhất là con trâu mộng, anh chị vay mượn tiền khắp nơi mới mua được, thế nhưng một hôm sau 3 tiếng rống kinh hồn, con trâu lăn uỵch ra chết tươi. Tổng cộng từ năm 1997 đến năm 2001, nhà anh Hùng có đến 41 con heo, 7 con chó cùng 1 con trâu mộng lìa đời vì chứng bệnh điên. Vợ chồng anh cho rằng gia đình mình bị "ma ám" nên rủ nhau rời bỏ làng để sang nhà bố mẹ vợ ở làng bên sinh sống...

(Xóm Đầu có 34 hộ dân với 143 nhân khẩu. Thu nhập chính của người dân là trồng trọt trên diện tích 21 ha lúa và hoa màu. Toàn xóm có 37 con trâu, bò thì cả 37 con đều chết vì bệnh điên. Heo, chó thì trung bình mỗi hộ có trên dưới 100 con chết. Trước khi chết tất cả gia súc đều kêu la inh ỏi, đâm đầu vào tường, chạy loạn xạ...)

Từ khi gia súc nhà anh Hùng, anh Thanh chết cho đến giữa năm 2006, toàn bộ trâu, bò, heo, chó trong xóm Đầu đều chết sạch với cùng một chứng bệnh điên. Trong đó hộ ông Khiêm có 16 con heo cùng đâm đầu vào tường để... chết. Việc đồng áng ở xóm Đầu gặp nhiều khó khăn, quanh năm lúa khoai cằn cỗi vì không có trâu bò cày ruộng.

Không thể sống ở làng đã bị "ma ám", nhiều thanh niên bỏ xứ đi làm ăn, còn các hộ dân khác thì hy vọng lớp gia súc mới mua về sẽ "trụ" lại được. Thế nhưng mọi cố gắng của họ đều vô vọng, bởi gia súc mua về chỉ sống được 3-4 ngày, nhà nào may mắn lắm thì nuôi được gần 40 ngày là chúng lại nổi cơn điên và chết...

Cơ quan chức năng vào cuộc

Gần 10 năm trời, tình trạng gia súc ở xóm Đầu chết hàng loạt làm nhiều người dân hoang mang và những câu chuyện đầy mùi ma quái được dư luận đồn thổi. Người dân kéo nhau đi xem bói, có thầy phán: "Trước đây các cụ trong xóm có chôn 4 con chó đá để giữ làng, song có kẻ nào đó đào trộm nên không có ai bảo vệ phần âm của xóm. Vì thế có con quỷ vào xóm bắt hết vật nuôi, sau đó sẽ bắt đến người...". Họ lại đi đón thầy cúng về trấn trạch cho cả xóm. Thầy cúng vừa về hôm trước, hôm sau gia súc tiếp tục sùi bọt mép lao đầu vào tường chết. Đầu năm 2005, gia súc nuôi bao nhiêu chết bấy nhiêu, người dân phải cầu cứu đến đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh Bắc Giang.

Ngày 13.5.2005, đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh Bắc Giang có Công văn số 121/CV - ĐBQH gửi Giám đốc Sở Khoa học và Công nghệ (KH-CN) tỉnh Bắc Giang yêu cầu tìm hiểu nguyên nhân gia súc ở xóm Đầu chết hàng loạt. Sau đó, Giám đốc Sở KH-CN giao cho Trung tâm ứng dụng tiến bộ KH-CN điều tra khảo sát, xây dựng và triển khai đề tài: "Nghiên cứu thực trạng và đề xuất giải pháp khôi phục và phát triển chăn nuôi gia súc ở xóm Đầu...".

Tháng 5.2006, Trung tâm ứng dụng KH-CN cùng với Trung tâm công nghệ xử lý môi trường - thuộc Bộ tư lệnh Hóa học (Bộ Quốc phòng) và Viện Thú y T.Ư mang máy móc và các thiết bị hiện đại về xóm Đầu. Các chuyên gia đã lấy mẫu đất, nước, khảo sát bức xạ ion hóa, lấy mẫu súc vật đã chết... để phân tích. Cán bộ thú y tiến hành phun hàng tạ hóa chất khử trùng cho toàn bộ chuồng, trại của các hộ dân trong xóm. Sau đó Trung tâm ứng dụng KH-CN mang 12 con bò, 24 con heo, 24 con chó chia đều cho các hộ nuôi (số gia súc này đều đã được tiêm phòng cẩn thận) dưới sự giám sát của cán bộ trung tâm. Kết quả là bò, lợn đều khỏe mạnh không hề có biểu hiện gì bất thường. Trung tâm tiếp tục cho các hộ dân nuôi thí nghiệm đợt 2 (tháng 9.2006) gồm 6 con bò, 13 con heo và 15 con chó.

Đến nay số gia súc này đều sinh trưởng bình thường. Riêng về chó, cả hai lần nuôi thí nghiệm thì có vài con chết, Trung tâm ứng dụng KH-CN lập biên bản lấy mẫu xét nghiệm. Kết quả, một số con chết do ngộ độc thức ăn, một số con khác chết do nhiễm khuẩn Ecoli dung huyết và vi khuẩn Steptococus, số còn lại chết do bị kiết.

Bị hạ độc?


Cô La Thị Bẩy đang cho heo ăn (Ảnh: Hoài Nam)

Ở một hướng khác, trong thời gian tiến hành các thí nghiệm ở xóm Đầu, Trung tâm ứng dụng KH-CN cũng nhờ Công an huyện Hiệp Hòa vào cuộc. Và từ khi công tác an ninh được siết lại thì trâu, bò, lợn... không hề có biểu hiện bị điên nữa. Đặc biệt, ngày 14.10.2006 một số người dân phát hiện hai đống cơm đổ trước cổng nhà ông Lần và nhà ông Nghi, họ liền báo cho cán bộ Trung tâm KH-CN biết. Ngay lập tức, trung tâm này đã tiến hành lập biên bản, lấy mẫu gửi đi phân tích ở Viện Khoa học kỹ thuật hình sự - Bộ Công an. Kết quả giám định nêu: "... trong mẫu cơm có một loại độc tố có nguồn gốc từ thuốc phóng, thuốc phóng khi vào cơ thể gia súc sẽ giải phóng nitorat, nitorit gây ngộ độc cho gia súc, gia súc sẽ có biểu hiện như điên loạn". Theo ông Lưu Kim Đính, Chủ tịch UBND xã Lương Phong, thì đến thời điểm này cả lãnh đạo xã và người dân đều không hề biết loại "thuốc phóng" là thuốc gì, và thủ phạm là ai?

Khi được hỏi về thiệt hại của các hộ dân do gia súc chết, ông Đính nói: "Chúng tôi không thể thống kê được. Nhưng từ một xóm giàu nhất thôn, nay tình cảnh của người dân rất thảm hại". Còn Chủ tịch HĐND xã Nguyễn Trung Tân thì bày tỏ: "Tôi rất mong tới đây ngành chức năng có báo cáo chính thức về nguyên nhân gia súc ở xóm Đầu chết, để công an vào cuộc truy tìm thủ phạm lấy lại sự công bằng cho những hộ dân bị thiệt hại nặng nề do gia súc chết trong 10 năm qua".

Cuối tháng 9.2007, chúng tôi đến xóm Đầu và chứng kiến người dân đã nuôi được trâu, bò, lợn, chó bình thường. "Nhà tôi đã xuất chuồng được 3 lứa lợn, lãi trên dưới 30 triệu đồng. Tôi bàn với ông nhà tôi dùng hết số tiền này mua lợn giống nuôi tiếp vì lợn thịt giá đang cao" - cô La Thị Bẩy, một nông dân ở đây, phấn khởi cho chúng tôi biết. 

Bí ẩn về "ngày thứ sáu đen tối"

Thứ sáu ngày 13 - một sự kết hợp giữa ngày được coi là thiếu may mắn nhất trong tuần (thứ sáu) và ngày xấu nhất trong tháng (ngày 13). Mê tín dị đoan? Không hẳn vậy, bởi theo khảo sát của một câu lạc bộ lái xe tại Đức, số vụ tai nạn giao thông trong ngày này tăng tới 60% so với thông thường.

Một cảnh trong bộ phim kinh dị "Thứ sáu ngày 13

Ở các nước phương Tây, từ xa xưa thứ sáu được coi là ngày thiếu may mắn nhất trong tuần. Còn hiện nay thì sao? Có nhiều bằng chứng cho thấy, đây là ngày thường xảy ra những chuyện rủi ro.

Các chuyên gia của nhiều Cty bảo hiểm, nơi lưu giữ các số liệu về những vụ tai nạn, quả quyết rằng thứ sáu chính là ngày xảy ra nhiều thảm kịch nhất trong tuần. Và không chỉ người Cơ đốc mà cả các tín đồ Hồi giáo cũng tin vào sự kém may mắn của ngày thứ sáu, do vậy phần lớn họ không thích làm việc gì quan trọng vào ngày này.

Trong khi đó, số 13 được nhiều người coi là số xấu nhất. Ví dụ trong tiếng Nga số 13 được gọi là "số ma quỷ". Còn các nước phương Tây thì tránh sử dụng con số "xui xẻo" này khi đặt tên cho đường phố hay tòa nhà. Bạn cũng không thể tìm thấy chỗ ngồi số 13 trên máy bay hay cabin số 13 trên tàu thủy. Và nếu thứ sáu trùng với ngày 13, người ta gọi đó là "ngày thứ sáu đen tối". Khi đó, nguy cơ tai họa sẽ tăng gấp bội.

... đến hiện thực

Thật không may, đó không hẳn là chuyện đùa hay lòng tin mù quáng. Các bác sĩ phẫu thuật cố không thực hiện bất kỳ một ca mổ quan trọng nào vào thứ sáu ngày 13. Họ cho rằng, sự rủi ro trong phẫu thuật tăng gấp đôi vào ngày này.

Thứ sáu ngày 13 cũng là ngày vô cùng xui xẻo cho rất nhiều nhân vật nổi tiếng. Tay gangster Mỹ nổi tiếng Al Capone bị bắt và bị kết án tù vào thứ sáu ngày 13. Ca sĩ nhạc rap Tupac Shakur bị bắn ở Las Vegas và lìa đời 6 ngày sau đó, vào đúng thứ sáu ngày 13...

2 năm trước, một câu lạc bộ lái xe của Đức đã công bố những số liệu về các vụ tai nạn xe hơi. Kết quả nghiên cứu qua nhiều năm quan sát cho thấy số vụ tai nạn tăng lên tới 60% vào "ngày thứ sáu đen tối". Đó có lẽ là lý do để các tín đồ Hồi giáo coi ngày thứ sáu là ngày xuất hành tồi tệ nhất.

Phần lớn các Cty lữ hành của phương Tây tôn trọng nguyên tắc không tổ chức những chuyến du lịch bắt đầu vào ngày thứ sáu. Các nhân viên cảnh sát cho biết, các vụ cướp bóc, hãm hiếp, giết người và nhiều loại tội phạm khác xảy ra thường xuyên hơn vào ngày thứ sáu so với bất kỳ ngày nào khác trong tuần.

Trong khi đó, vào "ngày thứ sáu đen tối" một số người bình thường lại có hành vi hết sức bất thường. Chẳng hạn một nhóm người giàu có ở Philadelphia (Mỹ) quyết định thành lập một câu lạc bộ có tên gọi "Thứ sáu ngày 13" và chỉ gặp nhau vào "ngày thứ sáu đen tối". Lúc đầu, họ có một bữa ăn tối hoành tráng, sau đó họ đập tan những chiếc gương lớn thành từng mảnh, vãi ra khắp nơi, rồi giương những chiếc ô trong phòng, thả mèo đen ra và hành động như những kẻ hóa rồ.

Giải thích cho hiện tượng này, một số chuyên gia nghiên cứu các hiện tượng dị thường cho biết, con người luôn có cảm giác hoảng sợ đối với một số ngày nhất định. Theo họ, lịch phản ánh dòng chảy của thời gian và chứa đựng thông tin về chu trình của cường độ năng lượng vũ trụ vốn có mối quan hệ chặt chẽ với trái đất.

Mỗi nền văn minh đều có thể tạo ra lịch của riêng mình sau khi đạt đến một trình độ phát triển nhất định. Trải qua nhiều thế kỷ, con người đã học được kinh nghiệm phải đặc biệt thận trọng trong thời điểm năng lượng vũ trụ đạt được cường độ cao nhất. Theo quy luật, chúng mang tới năng lượng âm và thường gây ra tai nạn máy bay, chết chóc, tình trạng rối loạn v.v... 

'Ma thường xuất hiện trong ngày nghỉ'

Các nhân vật của thế giới bên kia thường được mô tả rất bí ẩn, song, cuộc phỏng vấn mới đây của Pravda.ru với Leslie Rule, một chuyên gia nổi tiếng về ma, tác giả các sách best-seller về ma quỷ và linh hồn, đã tiết lộ nhiều điều thú vị.

Các bóng ma và linh hồn thường xuất hiện vào những ngày nghỉ. Ảnh: Pravda.

- Các bóng ma thường xuất hiện khi nào?

- Một bóng ma có thể xuất hiện ngày hay đêm. Họ thường có mặt trong khoảng thời gian từng có nghĩa với họ khi họ còn sống. Chẳng hạn, nếu thường rời công sở về nhà lúc 2h chiều, họ có thể hiện ra gần cổng vào ngôi nhà cũ lúc 2h chiều.

Các linh hồn thường được nhìn thấy trong ngày nghỉ và những kỳ nghỉ lễ cũng như các dịp tình cảm khác.

Mặc dầu ma có thể xuất hiện bất cứ đâu, song người chứng kiến thường thông báo nhìn thấy nó ở các địa điểm sau: Đang nhìn vào cửa sổ, trên bậc cầu thang, ở hành lang, ngồi trên một cái ghế hoặc trên giường, và trong gương!

- Nên đối xử như thế nào nếu thấy ma?

- Một bóng ma đơn giản là một người hoặc một con vật không còn cơ thể nữa. Nếu nhìn thấy một bóng ma, bạn có thể yêu cầu nó những gì bạn muốn. Nhớ rằng họ không nhận thức được họ đã chết. Giải thích nhẹ nhàng rằng họ không còn sống nữa, và đề nghị họ bước ra ánh sáng, nhờ thế ta có thể nhận ra họ là những người thân yêu đã qua đời.

- Có cách nào để đuổi ma khỏi nhà?

- Để xua đuổi ma, đôi khi tất cả những điều phải làm là yêu cầu họ rời đi. Nếu không hứng thú với việc các linh hồn chia sẻ nhà mình, tôi khuyên nên cầu nguyện cho sự khuây khoả.

- Có những con ma hung hăng và nguy hiểm không?

- Tôi chưa bao giờ nghiên cứu trường hợp nào mà người sống bị ma gây hại về cơ thể. Nếu ai đó bị thương khi ma xuất hiện, đó có thể là do họ đã vấp ngón chân cái khi bỏ chạy. Tôi nghi ngờ khả năng ma có thể làm tổn thương thể chất một ai đó.

- Phải chăng hầu hết các lâu đài cổ đều bị ma ám?

- Ma thường xuất hiện ở những nơi từng xảy ra cái chết, đặc biệt là những cái chết bạo lực. Vì hầu hết các lâu đài cổ đều có một lịch sử chết chóc kèm theo chúng, nên đó là nơi các linh hồn hay quấy quả. Và câu trả lời ở đây là đúng vậy, hầu hết các lâu đài cổ đều có ma.

- Có thể bắt ma được không?

- Không, tôi không nghĩ vậy. Ma không bị hạn chế bởi thế giới vật chất. Chúng có thể đi xuyên qua tường.

- Làm thế nào để phân biệt ma thật và ảo giác?

- Khi một người khoẻ mạnh, hoàn toàn tỉnh táo và không bị say rượu nhìn thấy một bóng ma, đó thường không phải là ảo giác. Khi có hơn 1 người chứng kiến và mô tả theo cùng một cách, thì con ma đó có thực. Đôi khi người chứng kiến được xem các bức ảnh sau khi đã nhìn thấy ma và nhận ra bóng ma họ đã bắt gặp từng là một người sống trong bức ảnh. Điều này càng khẳng định đó là ma thực. (Luôn nhớ rằng các linh hồn thường xuất hiện trong những giấc mơ. Người ta tin rằng đó là thời điểm con người nhạy cảm nhất với thế giới tâm linh).

- Có những dạng hoạt động siêu nhiên nào khác có thể xuất hiện trong cuộc sống của chúng ta?

- Hàng triệu người thông báo đã nhìn thấy các thiên thần. Những linh hồn đáng yêu này chăm sóc con người và giúp họ khi cần thiết. Thiên thần có thể xuất hiện trong nhiều dạng, thường là giống hệt như người. Họ cũng có thể trông như trong các mô tả truyền thống, với tóc vàng và đôi cánh trắng.

Trong khi ma là phần hồn của một người đã chết, thì các thiên thần được xem là các linh hồn chưa bao giờ của ai cả.

- Tại sao ông quyết định trở thành một chuyên gia về các hoạt động huyền bí?

- Tôi lớn lên trong một ngôi nhà có ma. Nó được xây trên một ngôi mộ của một người Mỹ bản địa. Mặc dầu hiếm khi ma được nhìn thấy ở đây, song lại được nghe thấy rất rõ. Tôi từng nghe thấy bóng ma của một phụ nữ nức nở như thể trái tim đang tan vỡ. Thực tế, những người hàng xóm của tôi đều nghe thấy tiếng cô ấy, như thể cô ấy đi lang thang để tìm kiếm thứ gì đó.

Điều này đã mê hoặc tôi tìm hiểu về ma. Tôi muốn biết mọi thứ về họ. Tôi cũng muốn chứng minh sự tồn tại của họ.

Chuyện những ngôi nhà ma ở Đà Lạt

Bài 1: Truyền kỳ những hồn ma trinh nữ

Nhiều người khẳng định “có ma trong những ngôi biệt thự bỏ hoang” ở Đà Lạt! Chuyện về những ngôi nhà ma ở phố núi quả không ít và nếu ai đã một lần nghe kể dù gan đến đâu cũng phải rùng mình!

Những biệt thự... ma

Ông H.Đ.K, một cán bộ công chức ở thành phố mờ sương này nói như đinh đóng cột: “Biệt thự số 4 đường Thủ Khoa Huân có ma!” Trước đây, ông cùng đồng nghiệp đã ngủ trong ngôi biệt thự này, ban ngày thì không sao nhưng hễ đêm đến là nghe tiếng các khung cửa kính rung bần bật như đang bị gió bão thổi tung mặc dù bên ngoài trời im, gió lặng.

Dù đã chèn tất cả cửa lại nhưng rồi tiếng động ấy vẫn cứ lặp đi lặp lại suốt đêm. Đây là ngôi biệt thự của một quan chức người Pháp, sau này được sử dụng làm dinh thự của tỉnh trưởng tỉnh Lâm Viên.

Tầng hầm của ngôi biệt thự là nơi giam giữ, tra tấn các chiến sĩ cách mạng, trong đó không ít người đã chết vì đòn roi, vì bị bỏ đói… Năm 1975, trước ngày giải phóng Đà Lạt, có 2 thường dân leo lên tháp nước của ngôi biệt thự xem chiến sự thì bị địch bắn chết. Người ta cho rằng những hồn ma oan ức này đến giờ vẫn quanh quẩn bên tháp nước quậy phá.

Cách đó mấy trăm mét, một ngôi biệt thự khác cũng “nổi tiếng” với những lời đồn thổi về ma. Đấy là ngôi nhà trước đây do người Pháp xây dựng, sau này liên quân Mỹ sử dụng làm kho quân trang, quân dụng, khi cách mạng tiếp quản, ngôi nhà được sử dụng làm trụ sở làm việc của Thành ủy Đà Lạt, nay một công ty tư nhân phá đi để chuẩn bị xây dựng một siêu thị tầm cỡ đầu tiên ở phố núi.

Không chỉ ban đêm mà ngay cả giữa trưa, nhiều người ngủ trên giường cũng bị ma kéo bỏ xuống sàn nhà(!?). Người dân phố núi cho rằng đó là những oan hồn phiêu bạt về giành giường với người sống.

Còn rất nhiều ngôi biệt thự ở phố núi được khoác trên mình những truyền thuyết về ma. Có thể kể đến ngôi biệt thự số 8 đường Quang Trung, biệt thự kiến trúc Pháp rất đẹp, một thời được sử dụng làm kho lương thực, nay là trụ sở tòa soạn báo Lâm Đồng. Có đêm, người nghe thấy tiếng dập cửa, tiếng khóc rên, tiếng trẻ con học bài ê a…

Hồn ma trinh nữ

Ngôi biệt thự được đồn... có ma trên đèo Prenn.

Một ngôi biệt thự khác nằm trên đường lên thác Cam Ly, nay là trụ sở của Ban quản lý dự án du lịch Đan Kia – Suối Vàng, cũng có lời đồn là có ma. Ngôi biệt thự này do người Pháp xây dựng từ những năm đầu của thập niên 1930, một thời bỏ hoang, mái ngói xiêu vẹo, cửa nẻo tan hoang. Phía trước ngôi biệt thự có cây thông cổ thụ phải đến hơn 100 tuổi, nhánh cành sum suê, xanh tốt đến lạ thường.

Bà Phạm Thị Liên, một người dân ở gần kể: vào những đêm rằm thường có một ma nữ mặc áo trắng toát treo mình trên cây thông chải tóc, mái tóc đen nhánh chảy dài xuống tận mặt đường... Hồn ma này liên quan đến cái chết của một cô gái trẻ người dân tộc bản địa rất xinh đẹp, bị một gã sở khanh lừa tình nên treo cổ tự vẫn và hồn ma cứ quanh quẩn bên cây thông, những đêm thanh vắng thường hiện hình để chải tóc dưới trăng và chọc ghẹo người đi dường.

Ly kỳ hơn là chuyện về ngôi biệt thự ma nằm trên lưng chừng đèo Prenn, tọa lạc bên triền đồi thoai thoải, ẩn mình trong rừng thông quanh năm vi vút gió. Ngôi biệt thự này cô quạnh quanh năm, gần như tất cả các khung cửa của ngôi nhà đều bị long bật, đổ vỡ. Bà Nguyễn Thị Nhiệm, người trông coi ngôi biệt thự kể, nhiều đêm không tài nào ngủ được vì tiếng cửa dập, tiếng gió hú như tiếng còi tàu nghe mà rợn tóc gáy…

Nghe nói, chủ nhân của ngôi biệt thự trước đây là một quan ba Pháp. Vị quan này ăn chơi trác táng. Một lần ông ta mời một vũ nữ trẻ đến hầu rượu và ép cô quan hệ khiến cô gái phải nhảy lầu tự tử. Kể từ đó, ngôi biệt thự bắt đầu khoác lên mình một truyền thuyết ma quái. Đến những năm đầu của thập niên 60 thế kỷ trước, một cô gái trẻ khác không hiểu vì lý do gì đã tìm đến đây thắt cổ tự tử cũng ở cái tuổi trăng tròn.

Bẵng đi một thời gian, người ta lại phát hiện ra hai cái xác khác nằm quắt queo trên tầng lầu của ngôi biệt thự. Chưa kể trên ngọn đồi phía sau ngôi biệt thự còn có mộ chôn 3 sinh linh bé nhỏ vừa chào đời bị bỏ rơi càng làm không gian thêm huyễn hoặc. Dường như còn những cái chết bí ẩn khác nhưng lâu rồi nên không mấy người nhớ nổi, khiến ngôi nhà ma này không chỉ nổi tiếng ở Đà Lạt mà còn cả miền Đông Nam Bộ.