Thứ Tư, 14 tháng 6, 2017

Thầy phù thuỷ

Nó bắt đầu vào năm nào tôi không biết còn những người lớn trong làng cũng chẳng còn nhớ nữa. Chỉ biết rằng đó là câu chuyện có thật, nó nổi tiếng lắm, đã từng 1 thời nó làm chấn động cái giới phù thuỷ của tỉnh tôi. Nhưng giờ chỉ còn là nhưng câu chuyện phiếm thi thoảng được nhắc lại mỗi khi có dịp mà thôi, …
Theo như lời ông tôi kể rằng, ngày xưa người ta có tiền thì hay mua chức danh ở làng, ví như cụ xã, cụ lý, cụ tổng, cụ hào, cụ hương… tôi liệt kê ra, còn sắp xếp cao thấp như nào tôi cũng không biết. Theo đó, những người có chức sắc trong làng sẽ được ngồi “chiếu trên”, hay có những lợi ích gì thì họ là những người được lợi đầu tiên rồi mới đến dân đen.
Chẳng là ông cụ Hào Nam ông mới mua được chức sắc “Hào” cũng tạm gọi là có của ăn của để, ông với vợ ông (bà Hợi) có với nhau 3 mặt con, 1 gái và 2 trai. Họ đồn với nhau rằng, người con gái kia chỉ là con nuôi thôi, vì trước kia 2 ông bà ông Hào Nam hiếm muộn, đi cầu chùa chiền thì được biết là cái vùng đất đấy bị yểm không giải được, khuyên ông bà Hào Nam chuyển đi, nhưng ông không nghe.

Sau đó, bà Hợi nghe người ta đồn rằng có nhà phù thuỷ ở mạn trên làm phép, trừ ta, trấn yểm linh lắm, bà vội vàng về nói với ông cụ Hào Nam lên đó mời ông ta xuống như thế nào, chứ bà được gả cho ông Hào Nam từ năm 18 đến nay cũng được gần 2 chục năm rồi mà chưa có con, bà sốt ruột lắm rồi, bà nói:

-Tôi nghe người ta nói ở trên mạn trên có ông thầy Đôn làm phép linh lắm ông ạ, hay mai tôi với ông lên mời người ta xuống xem như thế nào.

-Không phải đi đâu hết, tôi cấm bà đi đấy, phép phiếc cái gì? -Ông gạt phăng lời bà sang 1 bên, tính ông là vậy, ông vốn nổi tiếng trong làng là cục tính, hơn nữa ông cũng không tin có ma có quỷ hay trấn yểm gì đó.
-Người ta có bệnh thì vái tứ phương, chẳng lẽ ông để nhà mình tuyệt tự à, tôi với ông có chết xuống đó ăn nói với bố mẹ ông như thế nào? Giọng bà nghẹn ngào, như sắp khóc.

Ông nghe đến thế thì cũng chỉ thở dài, thương vợ vì những người nhỏ tuổi hơn bà ý trong làng cũng đã có con bế hết rồi, chứ đừng nói là bằng tuổi bà ấy lại vừa nghĩ đến 2 người bố mẹ đã khuất núi vài năm trước.
Kể ra ông cũng cảm thấy lạ thật, từ ngày gia đình cụ nội nhà ông chuyển từ Thái Nguyên về cái mảnh đất này thì đến đời ông của ông, rồi đến đời bố của ông, đều độc đinh cả. Và đến đời của ông thì chưa có con, ông cũng dần xiêu lòng.

-Được rồi, mai tôi với bà đi, chỉ lần này thôi đấy nhé. Nói xong ông thở dài đi vào phòng.
Sáng hôm sau ông với bà Hợi khi gà chưa gáy cơm nắm khăn gói lên đường, lúc này chỉ thỉnh thoảng mới gặp được người đi làm đồng. Từ nhà ông bà Hào Nam cách đó 50km, ông bà ấy đi từ sáng sớm, đến nơi thì cũng đã xẩm tôi.

Khu ông phù thuỷ *(1) ở là cái ngọn đồi (núi) nằm giữa 1 cánh đống bằng phẳng, người dân chuyển vào cái quả núi đấy sống và dựng nhà thành khu dân cư, căn nhà ông nằm sâu trong đó và dựa vào quả núi, những rễ cây cổ thủ bằng cánh tay trẻ con buông thõng xuống căn nhà, còn những tán cây che phủ quanh năm, tôi ngờ cả năm ánh sáng mặt trời cũng không chiếu xuống đây được.

Tạo nên cái không gian sống u ám và ẩm thấp mang đầy sắc thái thần bí đúng như cái chức danh nghề nghiệp mà người ta vẫn gọi thay cho tên ông ấy.
Vừa đến cổng nhà ông phủ thuỷ, 2 ông bà ông Hào Nam chưa kịp đẩy cánh cổng gỗ ra thì bất thình lình tự động mở toang ra.

-Kéttttt ~ Kèm theo tiếng âm thanh kẽo kẹt của chiếc cánh cửa gỗ cũ kỹ là tiếng giật mình thất thanh của bà Hợi.
-Ối dời ơiiiiiii…

Bên trái cánh cửa gỗ là con chó mực đang ngồi chồm hổm ở đó giương đôi mắt trắng hếu nhìn 2 ông bà ông Hào Nam, nếu không phải ánh mắt bà Hợi không quét qua 2 vật màu trắng trong cái không gian xẩm tối ấy thì chắc có lẽ cũng không biết có 1 con chó mực tồn tại. Chưa kịp định thần lại thì có tiếng nói trầm trầm của 1 người đàn ông từ trong nhà vang lên, cái âm thanh ấy cứ đều đều.

-Con chó ấy nó bị mù, không cắn được người đâu, không phải sợ…

Tiếp theo đó là 1 người đàn ông tầm 70 tuổi, bước ra, cái dáng đi của ông ta không nên xuất hiện trên 1 người đàn ông 70 tuổi mà phải là thanh niên 25-30 tuổi mới đúng. Càng đừng nói đến đôi mắt của ông ta, đôi mắt có lòng trắng và lòng đen rõ ràng, đen thì đen kít, trắng thì trắng tinh, dưới đôi mắt đó quét qua thì 2 ông bà cảm thấy lành lạnh trong người, mang theo cảm giác sợ.

-Hai ông bà tìm đến nhà tôi có việc gì phải không?

-Dạ thưa ông, thổ đất nhà con có ma quỷ quấy nhiễu, chúng con nghe người ta chỉ đến ông, nên chúng con nhờ ông ra tay làm phúc dùm ạ. Bà Hợi nói, còn cụ ông Hào Nam thì đứng đó, không nói 1 lời, bởi vì ông cũng không tin mấy vụ ma quỷ này lắm, ông đi để chiều lòng bà Hợi thôi.

-Nhà anh 2 anh chị ở đâu..
-Dạ, nhà chúng con ở thôn Thượng, huyện Hoài Lâm ạ, cách đây tầm 50km ạ.
-Thế ông bà đi từ sáng đến giờ đấy hả?
-Vâng ạ…

Nhìn vẻ mặt mệt mỏi của 2 ông bà, ông trầm ngâm 1 lát rồi nói:
-Được rồi, 2 ông bà ở lại đây 1 đêm, ngày mai tôi với ông bà về xem như thế nào.

Sáng hôm sau, khi trời chưa sáng 3 người dẫn theo con chó đi về nhà ông bà ông Hào Nam. Cái thời ấy, 50km là cả 1 quãng đường dài phải đi bộ, không có xe cộ như bây giờ, xe ngựa thì chỉ có nhà quan được đi thôi, sau cả 1 ngày đi bộ trên đường thì đến tối 3 người và 1 con chó cũng dừng lại trước cổng nhà ông Hào Nam, con chó của ông phù thuỷ dẫn theo không chịu vào nhà, giằng co mãi mà nó cũng không vào.

Ông phù thuỷ đành theo ông bà ông Hào Nam vào nhà, để mặc con chó đứng ngoài cổng. Vì ông biết nhà này có vấn đề, có kéo nữa, kéo vậy thì con mực nó cũng không vào, …

Đêm hôm đó, sau khi ăn cơm tối xong, ông bà Hào Nam cũng kể về cái thổ này, rồi việc nhà sư nói nhà ông bị trấn yểm,… ông phù thuỷ nghe thấy thế rồi trầm ngâm thêm 1 lúc lâu, nghĩ nghĩ gì đó, ông bèn nói:

-Tôi biết rồi, để mai tôi xem rốt cuộc vấn đề nó nằm ở đâu, …

Sau khi nghe câu đó thì 2 ông bà ông Hào Nam cũng yên lòng, 2 ông bà cũng chuẩn bị cho ông phù thuỷ căn phòng nhỏ ké bên trong căn nhà 3 gian ấy, rồi mang 1 tô cơm thừa trộn lẫn với đầu cá đem cho con chó mù trước cổng, nó vẫn ngồi chồm hổm ở đó, vẫn đưa đôi mắt trắng hếu lên nhìn cái cổng, chỉ khi bà Hợi mang cơm đến nó mới chú ý đến bà. Bà nhìn nó ăn 1 lúc rồi vào nhà, cũng hơi kỳ lạ là con chó này chỉ ăn cơm trắng mà không ăn cá.


Chắc sau 1 ngày đi đường mệt mỏi, 2 ông bà Hào Nam đặt lưng lên giường rồi thiếp đi luôn, cho đến khi những cơn gió lành lạnh mà theo hơi sương giữa đêm thổi vào qua cánh cửa sổ làm bà Hợi thức giấc. Bà toan với tay ra ngoài để khép cánh cửa lại thì bà nhìn thấy bên ngoài cánh cửa sổ là bóng người đàn ông mặc áo trắng, đang chậm rãi, chậm rãi đi ra phía cánh cổng.

Bóng lưng này làm bà cảm giác quen thuộc, dưới cái ánh trăng phản chiếu là cái bóng đen của người đàn ông này, càng lúc nó càng dài ra cho đến khi cái người đàn ông dừng lại ở cổng cũng là lúc cái bóng đen dài đến cửa sổ.

Bà đang chăm chú nhìn cái dáng người ấy, cái dáng người này gây ra cho bà cái cảm giác quen thuộc đến lạ, mà không chú ý đến chiếc bóng bóng đen được in xuống mặt đất bởi ánh trăng đã kéo dài đến cửa sổ đang chạm vào tay bà. Người đàn ông có dáng người gây cho bà cảm giác quen thuộc ấy đang dừng lại trước con chó mực đầu cổng, rồi ngồi xuống trước mặt con chó, chỉ đến khi người đàn ông áo trắng này nghiêng đầu ghé vào tai con chó thì thầm gì đó, thì bà mới nhìn thấy 2 con mắt trắng hếu của con chó cũng đang nhìn bà.

-GÂU. GÂU. GÂU

Nó sủa 3 tiếng thật to thì cũng là lúc người đàn ông áo trắng đó bất thình lình quay lại, mặt mặt đối mặt bà bàng hoàng nhận ra là ông phù thuỷ. Cũng là lúc này bà mới chú ý đến cái bóng đen in dưới chân ông phù thuỷ dài từ ngoài cổng đến cánh cửa sổ đang giữ tay bà. Bà không cử động được, bà muốn gọi chồng bà dậy nhưng không thể thốt ra khỏi miệng được, dù bà đã ú ớ kêu lên vài tiếng nhưng mãi mà ông Hào Nam vẫn ngủ say như chết, mọi khi ông ấy ngủ tỉnh lắm mà.

Bà bất lực nhìn bóng đen đang cuốn lấy tay bà ngoài cửa sổ, còn ông phù thuỷ đang tiến sát lại gần cái cửa sổ, mặt đối mặt, bà nhìn mắt ông ấy toàn màu đen tương phản với khuôn mặt trắng bệch như người chết đuối của ông ta, phía sau là 2 con mắt trắng hếu của con chó mực đang rưng rưng nhìn bà.

-Này, bà nó ơi,…này, này..

Chỉ đến khi nghe thấy tiếng của ông Hào Nam thì bà mới choàng tỉnh dậy, nhìn thấy mặt ông Hào Nam vẫn đang con ngái ngủ, đôi mắt nhíu lại tỏ vẻ khó chịu, ông nói:

-Bà mơ cái thấy cái gì mà cứ ú ớ suốt vậy.. làm tôi cũng mất giấc theo đây này.
-Ông ơi tôi… tôi vừa mơ sợ quá ông ạ, mà kỳ lạ lắm tôi mơ thấy ông phù thuỷ và con cho mực là ma ông ạ.. tôi sợ quá mà gọi ông không được.

-Ui dào, tại bà cả ngày đi mệt xong rồi nghĩ ma mãnh nên đêm mới mơ thấy ma đây mà, thôi, ngủ đi, mai còn ra chợ mà sắm đồ lễ đấy. Nói xong rồi ông Hào Nam quay lưng lại phía bà rồi bắt đầu ngủ tiếp.

Bà nhìn lại ra cánh cửa sổ, thì vẫn thấy con chó mực đang nằm giương đôi mắt trắng nhìn bà từ ngoài cổng vào, chắc có lẽ 2 ông bà nói chuyện làm nó thức giấc, nên nó nhìn về phía này, bà thò tay ra ngoài cửa sổ toan đóng lại cửa sổ khỏi gió lùa vào, mặc dù bây giờ sau lưng bà ướt đẫm mồ hôi nhưng cứ nghĩ lại là bà thấy sợ. Khi đang với 1 cánh cửa sổ còn lại thì..

-OÉOooooooo
-Ốiiiii

Lúc này ông Hào Nam giật mình quay lại, nói với giọng càu nhàu, dường như ông rất khó chịu bởi 2 lần bà đã đánh thức ông dậy rồi:
-Lại có chuyện gì nữa thế, bà có định để cho tôi ngủ không vậy?
-Là con mèo nó vừa mới nhảy qua tay tôi, làm tôi giật cả mình.
-Bà thì… thôi khép cửa vào rồi ngủ đi.

Bà khép cửa và cài chốt lại rồi bảo ông quay người lại nằm đối mặt với bà, bởi qua giấc mơ vừa rồi bà vẫn còn cảm thấy sợ. Rồi cơn buồn ngủ cũng chiến thắng nỗi sợ, bà thiếp đi cho đến khi có tiếng gà gáy.

Cơm nước buổi sáng xong xuôi, 2 ông bà ông Hào Nam dẫn ông phù thuỷ đi xem nhà, còn con chó mực vẫn ngồi trước cổng ngó vào trong, dường như có gì đó mách bảo nó không được vào.
Còn bà Hợi, sau cơn mộng mị đêm qua, giấc ngủ không được trọn vẹn thì hôm nay đôi mắt bà cũng trở lên mệt mỏi hơn, bà vẫn không dám nhìn vào đôi mắt của ông phù thuỷ, bản năng mách bảo bà, 1 phần ở ông ta có điều gì đó hơi thần bí, 1 phần vì giấc mơ hôm qua càng làm bà trở lên sợ ông ta hơn.

Một mẹ 9 con

Hồi đó làng tôi còn nghèo do mới được giải phóng không lâu, cái đói vẫn còn, điện thì chưa được chính quyền kéo về nên ban đêm vào những đêm không trăng tầm 8-9h thì trời tối mịt, chỉ những đôi yêu nhau hoặc những người cầm đèn măng sông đi đánh cá đêm thì mới hoạt động vào giờ đó thôi và cũng có thể là ma trơi. Ông kể :
Chuyện bắt đầu từ ông cụ Lý làng bên, khi đó ông tôi còn nhỏ nhưng vẫn nhớ đó là vào đêm tháng 5 trời tối mịt. Ông cụ Lý là người nhiệt tình lắm, hôm đó được mời đám cưới ở bên làng tôi, do phải lo thủ tục rồi cơm cỗ nên đến tối mịt ông ấy mới về.

Từ làng tôi sang làng ông cụ Lý được nối bằng cây câu Đất, có tên như vậy vì cây cầu này được người dân làm hoàn toàn bằng đất. Khi đi qua cây cầu, ông cụ Lý thấy thấp thoáng có cái bóng đứa trẻ khoảng 9-10 tuổi ngồi thọt lỏm dưới vệ cầu khóc và thân hình nó thì đang nấc theo từng tiếng nó khóc. Ông lại gần và hỏi :

-“Này thằng kia, mày con cái nhà ai mà sao đêm hôm ngồi giữa cầu mà khóc thế này?”

Nó đáp: -“Dạ, cháu bị lạc mất mẹ ạ!”

-“Đi đâu mà lạc, mà mày con nhà ai ở làng thế hả?”
Nó ngẩng mặt lên và đáp với khuôn đẫm nước mắt, nhỏ nhắn mang theo vẻ trắng xám bệnh hoạn:
-“Mẹ cháu mang mấy anh em cháu đi chợ nhưng đi qua đây thì đánh rơi cháu.”
-“Thôi, mày lên đây tao cõng về nhà, rồi mai tao tìm mẹ mày cho.”

Thấy thế ông cụ Lý cũng thương bèn bảo nó lên lưng ông để ông cõng về nhà, chứ để nó ở đây 1 mình ông không yên tâm. Đi được một đoạn đường thì ông cảm thấy hình như đứa bé dần nặng hơn, ông bèn hỏi:

-“Mày bao tuổi rồi mà nặng thế hả?”
-“Chín tuổi.” Câu trả lời cụt ngủn.
Đi thêm đoạn nữa thì ông lại thấy trên lưng mình lại nặng hơn so với trước, đang định đặt nó xuống bảo nó tự đi thì phía trước ông xuất hiện 1 đoàn người, phải mất một lúc thì ông mới thấy rõ được có 9 người, gồm 1 người phụ nữ trẻ và 8 đứa lóc nhóc chạy theo sau. Đang cảm thấy kì lạ vì đêm hôm khuya khoắt sao lại có người đàn bà trẻ dắt theo 8 đứa nhỏ thế này thì đứa trẻ trên lưng ông thì thầm vào tai ông:
-“Mẹ tôi và các em tôi, họ đến đón tôi đấy.”
Giữa cái đêm tháng 5 nóng bức đầu hè cái giọng nói lanh lảnh bất chợt xuất hiện nghe như vọng từ đâu ra chứ không phải từ vòm họng của đứa bé 9 tuổi làm ông lạnh người đi.

Lưng ông thì cảm thấy nặng hơn, cúi xuống nhìn thì ông thật sự kinh hãi, thay vì đôi chân của đứa bé 9 tuổi được vắt qua tay ông thì ông lại thấy 1 đôi chân dài ngoằng, nó không phải đôi chân dành cho con người, trên vai ông là đôi tay dài trắng xám đang được xiết chắc vòng quanh cái cổ của ông, kèm theo đó là cái lưỡi dài thòng lòng đang ở trước ngực của ông.

Ngẩng mặt lên đập vào mắt ông vẫn là người đàn bà ấy nhưng khác ở chỗ đôi mắt của bà ta chuyển sang trắng xám, tóc đang rụng xuống, đăng sau là 8 đứa trẻ con đang nhe hàm răng trắng ởn, bên trong là chiếc lưỡi dài đến cổ. Kinh hãi, mồm ông cụ Lý cứng đơ, chỉ thét lên được những tiếng ú ớ: “Làng nước ơi cứu tôi với…”

Thứ Ba, 13 tháng 6, 2017

Hồi kí: "GẶP MA TRÊN XE KHÁCH" [Part 4: Bị gái tát vì nhìn ngực]

8h sáng, chị họ em bắt đầu tắm rửa sạch sẽ và chuẩn bị đồ ăn sáng, em ngồi ngẩn tò te ở góc phòng không dám nói gì, lấy điện thoại ra đọc tin nhắn từ tổng đài giết thời gian.
Từ khi vào SG đến giờ thì đây là lần đầu em gặp lại chị họ, tính từ lần gặp trước đến giờ đã 8 năm ròng.
- H ơi! *Chị họ em gọi*
- Có chuyện gì không chị G?
- Chị chuẩn bị đồ ăn rồi này...ăn lót dạ mà đi học
- Hôm nay em nghỉ ạ!
- Chuyện hôm qua...chị mệt quá nên...
- Không sao đâu chị, có gì to tát đâu. Hì...
Thế là không có gì đáng tiếc xảy ra...
Chiều hôm đó, con bé N được bố đưa về. Vừa bước vào nhà, thấy em đang ngồi xem TV trên sofa, vẻ mặt nó trông rất ngạc nhiên vì chưa biết em là ai.
- Ủa! Anh nào vậy mẹ?
- Cậu H đến chơi đấy con!
- À! Con nghe bà kể rồi...
Mắt nó sáng lên, long lanh như thiên thần, con nhỏ có vẻ khoái em vì nhà nó toàn con gái. Bạn bè học chung lớp cũng toàn con gái, nó luôn ước có một người anh trai mà giờ thấy em nên nó bắt em làm anh trai luôn mặc dù em là cậu nó.
- Thế bé N muốn anh làm gì nào?
- Chiều đưa bé đi chơi!
- Ẹc, anh còn chưa rành hết đường đi nước bước ở SG, nhỡ bị lạc thì mẹ lại mắng cho một trận đấy
- Không chịu đâu, không đưa em đi chơi là tối cho anh ngủ trong thang máy! *Nó nhéo em đau điếng người, mới lớp 3 mà ghê gớm kinh*
Thế là chiều lòng con bé, chiều em dẫn nó đi xuống dưới lầu chơi...
Đến quán cafe cạnh chung cư thì con bé gọi bạn đến, lại thêm một con nhỏ lém lỉnh kinh khủng. Mới nghe em là anh trai bé N đã giật tóc, giật áo, thọc lét đòi em cõng.
- Định mệnh! Bỏ tay ra, nhột quá.
- Mari, không được làm phiền người khác.
Đang loay hoay với con bé thì có tiếng con gái gọi, em giật mình quay lại nhìn.
Cô gái tiến lại gần, kéo con bé kia ra và cúi đầu xin lỗi em.
- Em xin lỗi anh, em gái em nghịch lắm, thấy anh hiền là nó lại làm tới.
- Không có gì đâu em! Chuyện bình thường như cân đường hộp sữa.
Nhìn kĩ thì em này xinh vler, chắc cũng ở trong khu chung cư này luôn, em nó vừa mới tập thể dục về, mồ hôi nhễ nhại thấm qua chiếc áo trắng mỏng khiến em nhìn thấy rõ lớp áo ngực bên trong...
Ánh nhìn của em bắt đầu đưa từ khuôn mặt xuống ngực em nó theo bản năng đàn ông vì vòng một quá khủng.
- Biến thái! *Bốp*
Ăn một quả tát bất ngờ đéo hiểu trên trời có bao nhiêu vì sao nhưng sau khi định thần lại thì em mới hớ ra là mình đúng là biến thái thật.
- Xin lỗi em, tại nó cứ sờ sờ trước mặt anh...
- Hàiz, con trai có khác... Tôi đưa em tôi lên nhà chơi đây, ở đây nguy hiểm quá
Đi lên cẩn thận nhé, chiều mai lại xuống chơi
- Hứ! *em nó lắc bưởi bỏ đi*
Lần đầu bị gái tát, cảm giác phê lòi... Đợi em nó bước vào thang máy, em mới gọi bé N lại rồi dẫn nó vào quán cafe gần đó ăn sinh tố.
Nhìn từ quán cafe trông qua bên kia đường là một con sông, có canô chạy, có một vỉa hè được quy hoạch cho người quanh đây tập thể dục, có lan can vịn để nhìn ra sông và đặc biệt là địa điểm hẹn hò lí tưởng của các cặp đôi yêu nhau.
Vừa nhìn ra đã thấy 1 cặp đang nấu cháo lưỡi giữa ban ngày ban mặt, thằng kia đứng chống xe, còn con nhỏ ngồi lên lan can một tay vịn một tay ôm đầu thằng n.y kiss làm em nổi hết da gà vì gato.
Đang ước con nhỏ trượt tay ngã xuống sông ướt chết cmnđ thì chuông điện thoại reo...
- Alo! Dì ạ...
- H dẫn bé N lên nhà tắm rửa, ăn tối sớm đi, dì kiếm được nhà trọ rồi, tí con bảo con G chở qua xem thử nhé ...
Like a boss, đúng là ở nhà dì cũng bất tiện vì nhà dì ở khá xa trường. Lại không có tuyến bus chạy qua.
7h tối, em leo tót lên ô tô của chị họ, rồi 2 chị em lặng lẽ phóng xe ngay trong đêm, bà chị có vẻ ghiền nhạc rock nên bật băng nhạc rock, nghe ca sĩ rock gào thét mà em cũng muốn bùng cháy theo
Tầm 30 phút sau, chiếc xe đi vào khu vực quận 8. Chị họ dừng xe ở chỗ giành cho ô tô ở ven đường lớn. Rồi 2 chị em cuốc bộ vào trong một con hẻm nhỏ giành cho các xe loại vừa.
- Sao chỗ này tối om vậy chị, còn đi bao lâu nữa là tới nơi?
- Chắc qua 2 khúc rẽ nữa, chị mới đến có một lần nên giờ không nhớ rõ đường lắm.
*Ẹc! Nơi khỉ ho cò gáy này mà cũng có nhà hả. hic...*
- Mà chị G ơi! Sao dì lại tìm được nhà cho thuê nhanh vậy
- À! Đây là nhà bạn của mẹ chị trong CLB Múa quạt. Sau khi chồng phá sản vì nợ nần, bà ấy sắp theo con trai và chồng qua Mỹ để trốn nợ nên muốn bán lại căn nhà.
Vì là chỗ quen biết nên dì hỏi cho phát là được ngay.
Một lúc sau...
- Đến rồi này H ơi!
- Hình như không có ai ở nhà chị ạ!
Nhấn chuông liên tục không thấy ai ra nên em đẩy cổng đi vào thử...
- Này H, từ từ thôi. Để chị gọi điện hỏi lại mẹ cho chắc đã. Nhà người ta không nên tùy tiện thế.
Cổng không khóa, lại chú ý mấy chậu cây cảnh đen tờ mờ trước hiên nên em tiến vào trong luôn, không để ý tới lời chị họ.
Một không gian yên tĩnh lạ thường đến phát ớn...
- Rộp..rộp
Em giẫm phải một thứ gì đó nhớp nhớp
Trời tối om om, không nhìn rõ vật gì nên em phải bật điện thoại soi xuống...
- Á...Á
Thì ra em đạp phải một con gà chết đang trên đà phân hủy...
Mùi thối bốc lên nồng nặc...
Em chạy luôn về phía vòi nước tưới cây tính rửa chân nhưng vặn mãi vẫn không thấy nước chảy ra.
- Chuyện quái qủy gì thế này...!
Loạt soạt...
Ngay lập tức, ngước mắt lên nhìn về phía lùm cây thì em thấy một cái bóng trắng chạy xoẹt ngang...
Bome, dạo này mình không xem phim ma mà sao toàn thấy ba cái thứ kì dị vậy trời...
Vì em cũng éo quan tâm cái bóng trắng đó là gì, dù là ma hay trộm thì cũng không nên tò mò chỉ thiệt lấy thân lại còn mang nỗi ám ảnh nên cứ xem đó là một điều bình thường như chuyện em bị nhỏ ngực bự tát hồi chiều.
Tức mình tính bỏ đi thì vòi nước bắt đầu chảy...
- Đm! Giỡn với ông à.
Xách dép lên rửa xong thì có tiếng gọi từ chị họ.
- H ơi, nhầm nhà rồi em, nhà cho thuê ở bên kia kìa... 


Hồi kí: "GẶP MA TRÊN XE KHÁCH" [Part 3: Ngủ với chị họ...chết em rồi]

Bước vào căn phòng của chị họ, em bắt đầu tìm cuốn sách "tư vấn chuyện quan hệ tình dục vợ chồng mới cưới" rồi mở ra lấy bức ảnh xem cho rõ thì tuyệt nhiên không thấy nó nữa
Em bắt đầu vừa nhớ lại vừa són ra quần, hic...nhưng thôi kể tiếp...
- Quái lạ, rõ ràng hôm qua mình đặt bức ảnh vào trong này mà?? Chả lẽ nó bốc hơi đi mất??
Cuối cùng lật hết từng trang một cũng không thấy nên em mặc kệ nó luôn, bắt đầu đọc nội dung chính bên trong còn óc thì tưởng tượng đến các tư thế xếp hình
Đọc chán chê xong cảm thấy việc quan hệ tình dục là một điều hết sức quan trọng đến tình cảm vợ chồng, nhưng nó chỉ là lí thuyết sách vở còn thực hành lại là một kiểu khác. Em bắt đầu đứng lên, rời bàn để cất quyển sách vào giá...
- Á...
Em giẫm phải một bức ảnh dưới nền nhà, có lẽ nó rớt ra khi em lấy tập sách mà không để ý. @@!
Vâng! Chính là bức ảnh tối qua nhưng lần này nó có vẽ cũ hơn. Bên trong hình là một cô gái tóc đen, mặc áo trắng.
Nhìn đi nhìn lại khá giống với dì em hồi còn trẻ.
Đệt, tưởng ai, làm đêm qua phải ngủ úp mặt vào tường chứ không giám quay mặt ra phía giá sách.
Nhưng cuối cùng em lầm to các thím ạ! Đó là hình hồi sinh thời của dì em nhưng lại là một dì khác (đã mất do bị chết đuối những năm 70), hồi đó mẹ em chưa sinh em nên em không biết, sau hỏi mẹ - mẹ mới nói.
Éo hiểu sao nó lại kẹp trong cuốn sách 18+ kia mới thốn
Trưa hôm đó, dì em đi chùa về em liền đưa bức ảnh cho dì út xem, thấy thế dì liền cất đi luôn và không nói gì cả.
Chiều tối, em lên trường sinh hoạt đầu khóa về ngang qua phía cầu Nguyễn Văn Cừ thì trời đổ mưa, lại quên mang ô nên phải chạy xuống gầm cầu trú.
Mấy đoạn sông nước sài gòn này nghe nói nhiều người tự tự với chết đuối lắm nên em đứng cách ra một đoạn xa.
Phía dưới cầu lại đang thi công lát gạch hoa nên em nấp vào sâu trong gầm một tí khỏi bị nước bắn, chờ tạnh mưa rồi về.
- Này cậu kia, làm gì đấy?
- Dạ! Cháu trú mưa ạ!
Một người đàn ông trung niên cầm cái cần câu cá đi từ dưới sông lên, leo qua thành sắt...
Em giật bắn người, vì không biết bên dưới bờ kè có người câu cá.
Trời mưa to nên lũ cá bơi mất tăm mất tích hết chả còn gì để câu, lão tặc lưỡi châm điếu thuốc hút và phả khói.
Trấn an lại em mới hỏi lão...
- Thời tiết Sài Gòn lạ nhỉ, nắng mưa thất thường, lúc thì sáng nắng chiều mưa, lúc thì sáng mưa chiều nắng...nhưng hôm nay mưa cả ngày thì đúng là lạ!
Người đàn ông không nói gì cả mà bước lên cầu thang ngồi hút thuốc, tiếng bước đi lịch bịch nặng nề xen lẫn tiếng mưa.
20 phút sau, mưa bắt đầu ngớt, em dắt xe ra về và nhìn về phía cầu thang thì thấy một đống thuốc lá hút dở ướt nhẹp nhưng không thấy người đàn ông kia đâu.
- Lão này câu cá không được con nào nên chán đời đội mưa về chăng?
....
Tối hôm đó, em lại vào phòng chị họ ngủ
Nhưng một chuyện bất ngờ đã xảy ra...
Chị họ em đi công tác về với công ty, uống xỉn lắm nên tối về cứ thế xông vào phòng, trèo lên giường ngủ
Sáng ra đã thấy chị họ nằm lăn lóc ngủ ở bên cạnh, em hoảng hốt bật dậy theo phản xạ...
Nghĩ ngợi một lúc, lấy cái chăn đắp vào cho bà chị rồi lẻn ra ngoài ghế sofa ngồi, không biết tối qua đã xảy ra chuyện gì chưa chứ manh động là xác cmn định!!

Hồi kí: "GẶP MA TRÊN XE KHÁCH" [Part 2: Bức ảnh kì quái trong cuốn sách 18+]

Vừa ghé vào trạm xe bus, em liền rút con lumia thân thuộc ra gọi điện về cho dì.
Đầu bên kia có người alo:

- H à, cháu vào rồi đó hả?
- Vâng, chào dì ạ! Giờ cháu không biết đường đến nhà dì..
- Cháu bắt xe bus A đến trạm B, rồi từ trạm B bắt xe C đến trạm D, sau đó đi bộ tầm 100 mét về khu chung cư xyz, hỏi số nhà abc...
Con Giang đi công tác ngoài Hà Nội nên không đón cháu được, dì phải ở nhà trông cháu, nên cháu chịu khó đi xe bus nhé.
Nghe địa chỉ xong mà chả nhớ tí gì, liền cầm bút ra ghi vào tờ giấy rồi đợi xe.
Sài Gòn nghe nói nóng quanh năm, đến giờ vào tới SG em mới cảm giác được cái nóng của nó. Hồi em lên đường vào đây ngoài bắc đang trở rét.
Mới đứng một tí đã toát mồ hôi hột, sau đó em phải cởi chiếc áo khoác ngoài và nhét vào balo rồi xắn tay áo lên.

Thấy xe 19 đến em vẫy ngay, lên tuyến xe chạy từ Thủ Đức đến Bến Thành, chưa kịp định thần chuyện hồi sáng thì em vô tình chứng kiến một vụ tai nạn trên đường.
Một người đàn bà bán hàng rong xách cái giỏ đi qua vạch vôi vào những giây đầu tiên của đèn xanh, bị một chiếc ô tô chạy ẩu sợ chờ đèn đỏ tông văng qua bên lề đường, người te tua, máu chảy lênh láng.
Khiếp, đi bộ mà cũng không thoát khỏi cái chết, vừa mấy giây trước còn sống sờ sờ.
Sau đợi cảnh sát giao thông tới giải quyết ùn tắc xe bus mới đi tiếp được.
Tầm 11h trưa em mới tìm ra địa chỉ nhà dì. Đó là một khu chung cư hiện đại ở quận 4.
*King Koong*
Nhấn chuông 3 lần mới có người ra mở cửa.
Em giật mình khi thấy một cô trạc tuổi mẹ, cầm trên tay một con dao dính bê bết máu chìa về phía mình...
- Á...
- Vào đi cháu, dì cháu đang ở trong bếp, còn con bé N qua nhà bố rồi mai mới về ...
- Từ từ đã cô ơi, cất hộ cháu con dao...
- Hì. Cô đang cắt dở cục huyết.

Trưa hôm đó, em được tiếp đãi món cháo lòng, có mấy miếng huyết mà bà cô kia vung dao suýt thành án mạng.
Dì em bị đau tay, lại theo Phật - kị máu me, sinh sát nên mướn bà cô hàng xóm nhà kế bên qua phụ bếp.

Ăn uống xong xuôi, đợi cô kia ra về 2 dì cháu mới chuẩn bị giấy tờ chiều đi nhập học luôn.
Vì nhà toàn nữ nên tối đó em phải dọn vào phòng chị họ ngủ tạm, chị ấy có một con gái tên N năm nay lên lớp 3 và chị đã li dị chồng.
Biết là người lạ mới đến, không xin phép trước chị họ đã vào ngủ nên em nói ngủ ngoài sofa nhưng dì cứ bảo vào trong giường ngủ, cuối cùng phải dọn vào ở tạm.
Bước vào phòng chị họ em thấy ấn tượng với một cái giá sách lớn, đa số là sách về kinh tế, ngoại ngữ. Mà do là thanh niên mới lớn tò mò đủ thứ nên em chú ý hơn mấy quyển "tư vấn chuyện quan hệ tình dục vợ chồng mới cưới" ở ngăn dưới. Nó bám đầy bụi, chắc là chị li dị rồi nên chả quan tâm về xyz vợ chồng nữa.

Tắm rửa xong chán chả có gì làm nên em cầm cuốn sách đó lên đọc giải trí trước khi ngủ, vừa hưng phấn vừa lật đến trang thứ 3 thì một tấm ảnh rớt ra...
Đó là tấm hình một cô gái mang áo trắng với mái tóc đen ngòm xõa xuống che mặt.
Em giật mình teo cả tờ rym đánh rơi luôn bức ảnh rồi định thần lại gắng nhặt lên nhét vào quyển sách để về ngăn cũ
Sau đó em ngủ thiếp đi vì mệt...
Ngày hôm sau trời mưa to và rất to. (Tháng 8,9 là mùa mưa của Sài Gòn)
Dì em theo đạo Phật, dì hay lên chùa nghe giảng kinh. Nói đến kinh thì chắc các thím lại liên tưởng đến Đường Tăng nhưng mà dì em bị bệnh tiền mãn kinh.
Dì chuẩn bị bữa sáng xong liền cầm ô xuống khu dưới chung cư để đi qua bên nhà chùa, còn em thì ở lại trông nhà.

Nhớ lại việc hôm qua nên em quyết định vào phòng tìm cuốn sách để xem lại bức ảnh cho rõ...
(Cảm ơn các thím vozer đã ủng hộ thread trong một tháng qua, em sẽ cập nhật đủ đầy đủ chap mới lên page chính facebook luôn đồng thời thông báo trên nick mapham9x)
"Đến hẹn lại lên, sắp đến giờ hoàng đạo rồi nên em xin up tiếp chương mới kẻo các thím hóng lâu nhức ass quăng gạch thì bome
Giải đáp câu hỏi của 1 thím ở part trước:
"Em chỉ có thắc mắc nhỏ là: Khi thớt trên xe lấy đt ra lướt voz với lên fb viết stt thì hết pin giữa chừng. Z khi xuống xe tại sao đt thớt lại có pin để gọi cho dì thớt đc?"
Trả lời: Em có 2 cục pin máy lumia, một cục dự phòng để gọi, máy này vào mạng thì tỏa nhiệt ngốn pin kinh khủng nên chắc thím nào dùng lu cũng chơi 2-3 cục."

Hồi kí: "GẶP MA TRÊN XE KHÁCH" [Part 1: Gặp ma nữ trên xe khách]

Có thím nào xảy ra chuyện giống em chưa?? 

Cuộc sống của em bây giờ có khá nhiều biến cố xảy ra, nhưng có lẽ mọi chuyện bắt đầu từ khi em bước chân lên chuyến xe đó...

Nhớ không nhầm thì ngày này năm ngoái em bắt xe khách từ QB vào Sài Gòn nhập học, ngồi xe một mình mà không có ai đi cùng nên phải rút điện thoại lên voz xem mấy bài review, rồi vào facebook viết status tâm trạng, viết được vài dòng thì hết cmn pin...mãi nghĩ về Sài Gòn và kiếp F.A đang chờ đón nên trằn trọc mãi vẫn không ngủ được.
Tầm 3 giờ sáng, thằng tổ lái chưa tỉnh ngủ nên cứ thế phi thẳng vào chiếc container phía trước, may mà không có gì đáng tiếc xảy ra đối với các hành khách, ai cũng sống sót. Chiếc xe khách dừng lại đậu bên vệ đường, trời tối nên chiếc container kia cứ phi thẳng và tỏ ra éo quan tâm tới chiếc xe khách hỏng phanh đằng sau.
Trong số mấy người xuống xe lúc đó có một cô cỡ U39 nói một câu mà em thấy sợ:
"Tôi cứ tưởng sẽ không bao giờ được nhìn thấy chồng và con gái tôi nữa!" @@!
Lúc đó em mới đùa với cô ấy một câu:
"Đừng lo cô ạ, con gái cô cứ để cháu lo!"
Xong nghĩ lại là em đang đi cùng chuyến xe với cô nên biết mình lỡ mồm, em không nói gì nữa.
Thằng tổ lái bị quản lí nhà xe chỉ trích nặng nề về việc lái ngu, cái đầu chiếc xe khách bị móp một miếng khá lớn bên phải, nát mịa nó cái đèn pha phía trước, còn kính xe nhì nứt hình vòng cung thành một lỗ to tướng.
Thấy tình cảnh ngán ngẩm thế nên cũng không dám gọi điện báo về cho mẹ nữa, gia đình lại lo thì mệt. Quản lí nhà xe cho tổ lái ăn gạch xong xuôi thì bắt đầu trấn an mọi người và mời hành khách lên xe.
Cái đinh công mạnh thằng quản lí, nhìn cái xe hỏng phanh thế thì bố con thằng nào dám lên.
Trời về đêm cũng đã lạnh sun vòi, đứng ngoài trời đêm giữa quốc lộ 1A có mà thành cục nước đá nên thôi lên xe rồi tính tiếp, hỏng phanh cũng kệ, nhớ hồi cấp 2 em đi học bằng cái xe đạp không phanh vẫn cứ là ô-kê nên chả quan tâm nữa.
Đường vào Sài Gòn còn lắm gian truân, tầm 5h sáng lão quản lí lên lái chính, đã thế còn lái ngu nên xe lệch sóng quẹt mạn phải vào thành cầu nhưng vẫn gắng chạy tiếp, em nghĩ sau cú quẹt đó thì hẳn là cái xe nó thành cục sắt vụn rồi.
- "Giờ thì m chửi nữa đi, bảo thằng tổ lái lái ngu giờ thì lão còn lái ngu hơn"
Mà chắc do lão chức to nhất nên chả ai dám dây vào. Em cười và nói to: "Đến Sài Gòn chưa chú, cháu xuống trạm bắt xe bus đi cho lành".
Tổ lái nói nhỏ sợ chủ lão quản lí nghe thấy: Còn 1 tiếng nữa là đến trạm Linh Xuân rồi. Cứ bình tĩnh.
Chuyến xe đến trạm cầu vượt Linh Xuân đúng 6h30 sáng, chủ xế gọi mọi người xuống xe để lấy hành lí. Lúc này em nhớ lại cô U39 lúc sáng nên đứng chờ cô ấy xuống chung để chào hỏi một tiếng mừng tai qua nạn khỏi nhưng đợi hoài chả thấy.
Em hỏi thằng tổ lái về cô ấy vì nó có đi thu tiền vé hết lượt các hành khách, có kể ngoại hình và trang phục nhưng nó trả lời không biết.
Lúc đó em chợt nghĩ: "Có khi nào mình đã gặp ma"

Bắt đầu có cảm giác thấy lạnh sống lưng, em lấy hành lí rồi đi nhanh về trạm xe bus, đứng điện cho dì ruột hỏi tuyến xe đi về nhà, vì em mới chân ướt chân ráo vào Sài Gòn nên còn lạ lẫm các thím ạ.
Rồi từ hôm sau đó, bắt đầu có những chuyện kì lạ xảy ra xung quanh...